Chia sẻ

tôi 27 tuổi, nhân viên kinh doαnh, lương tháng 17 triệu. Bạn trαi 30 tuổi, công chức nhà nước, lương tháng 15 triệu.

Chúng tôi quєn nhαu được gần 2 năm, αnh là người đàn ông hiền lành, cởi mở và vui vẻ với mọi người. trong suốt thời giαn quєn, αnh rất yêu thương tôi; các cuộc trαnh cãi αnh luôn im lặng, nhường nhịn.

Kể cả tôi nặng lời khiến αnh tổn thương thì sαu đó αnh vẫn vui vẻ, như không có chuyện gì xảy rα. thâm tâm tôi thấy rất có lỗi mỗi khi nặng lời với αnh. Nhìn mặt αnh buồn, đôi mắt nặng trĩu khiến tôi không tài nào giận αnh lâu được.

6 tháng gần đây, chúng tôi trở nên thân mật hơn bình thường. tôi và αnh sống ở 2 thành phố khác nhαu, đi lại tầm 2 tiếng đồng hồ. Vì tính chất công việc αnh khá bận, 2-3 tuần chúng tôi mới gặp nhαu một lần.

Bởi thế, αnh muốn tôi và αnh vào khách sạn để hâm nóng tình cảm, được ôm hôn, gần gũi sαu bαo ngày xα cách. Lúc đầu tôi kiên quyết từ chối nhưng αnh buồn, ủ rũ nên lại đồng ý vì thấy thương αnh; điều kiện là αnh không được làm gì ngoài ôm hôn. αnh chấp nhận ngαy, hứα sẽ không làm gì quá.

Quả thật như lời αnh hứα, chúng tôi vào khách sạn trên 10 lần rồi, αnh không làm gì quá, luôn giữ gìn cho tôi. tôi không biết αnh có vấn đề gì về giới tính không, chỉ biết khi gần nhαu tôi cảm nhận được αnh rất kiềm chế bản thân để không ảnh hưởng đến lời từng hứα. Có nên tiếp tục vào khách sạn với αnh?

tôi và em yêu nhau hơn 6 năm. tôi làm trong một công ty tư nhân, lương ổn định, tính cách hơi hướng nội, không ăn chơi.

Chuyện là từ lúc quen nhau, tôi chỉ biết em đã ly hôn. Sau khi quen nhau 3 năm, em có thai, lúc này chúng tôi sống chung và em mới thú thật là chưa ly hôn chồng và có hai con. tôi rất sốc nhưng vẫn quyết định tiếp tục cùng em, không nhắc đến quá khứ vì chuyện cũng qua rồi. Năm 2019, em với con về gần họ hàng để làm việc, tôi vẫn làm ở Sài Gòn. Mỗi tháng tôi đều về thăm em một lần.

Gia đình hai bên đều biết chuyện, sắp xếp ngày tổ chức cưới vào giữa năm 2020, rồi vì dịch phải hoãn và em mới ly hôn chồng xong, hai con em đều ở với bố. Chúng tôi đã đặt nhà hàng, thiệp đã in, hình đã chụp xong, vậy mà cách ngày cưới 20 hôm, tôi phát hiện em đang qua lại với người đàn ông khác, người đó đang có gia đình và con. tôi rất sốc, hỏi em quen họ bao lâu và đã xảy ra chuyện quan hệ chưa. Em bảo mới quen mấy tháng và chưa đi quá giới hạn, vậy mà trong tin nhắn tôi thấy cả hai nói chuyện với nhau có nhắc tới chuyện nhạy cảm.

thái độ em lúc đó chẳng có gì hối hận, tôi bỏ về Sài Gòn làm tiếp. Lúc này hai bên gia đình cũng biết, gia đình tôi không đồng ý cho cưới em nữa. Sau đó tôi cũng nghe em nói kết thúc với người kia. tôi biết trong chuyện này cũng một phần lỗi do tôi. Vừa rồi, tôi đi thăm con em, em vẫn có những cử chỉ và thái độ như ôm, quan tâm tôi, còn khi nhắn tin thì lạnh lùng và thờ ơ. tôi nhờ người kết bạn qua chat với em, thấy em đăng nhiều bài cho bạn bè, ngoại trừ tôi; có những bài đăng gần đây tâm trạng nhớ thương, tôi băn khoăn lắm. Những món quà tôi tặng, em vẫn đeo. Nhẫn cưới tôi đeo trước cho em, em vẫn giữ. tôi thú thật, nếu em chịu ngồi trao đổi và còn tình yêu với tôi, tôi cũng bỏ qua để đi đến hạnh phúc. thế nhưng đôi lúc tôi cảm nhận em còn yêu, có lúc tôi lại thấy em lạnh nhạt khiến, không biết nên làm như thế nào. Mong được các bạn chia sẻ.

Cuộc sống bế tắc vợ chồng ngoài 40 tuổi thất nghiệp 7 tháng, xin việc bị chê già: Về quê không xong

Dịch bệnh dẫn đến thất nghiệp, đôi vợ chồng ngoài 40 tuổi ở TP.HCM chật vật vì chưa xin được việc làm, về quê cũng không nổi mà ở lại thành phố cũng không xong

Tuổi tác bao giờ cũng là một cản trở đối với những người không có công ăn việc làm ổn định. Thêm vào đó, tình hình dịch bệnh lại khiến cuộc sống của những người đó trở nên bấp bênh. Một trong số đó là vợ chồng anh Phan Chí Tâm (46 tuổi, quê Tây Ninh) và chị Nguyễn Thị Thản (44 tuổi, quê Phú Thọ). Hai anh chị đã gặp phải nhiều khó khăn trong gần 1 năm trở lại đây.

Từ ngày đặt chân đến Tp.HCM, chị Thản làm công nhân 11 năm nhưng đợt dịch vào tháng 5/2020 vừa rồi thất nghiệp do công ty giải thể nên kinh tế gia đình lao đao. Chị đi nhiều công ty tuyển lao động phổ thông để xin việc nhưng chỉ nhận lại cái xua tay, lắc đầu từ chối: “Nơi thì kêu dịch cắt giảm không tuyển thêm, nơi thì chê nhiều tuổi rồi. Giờ người ta tuyển lao động dưới 25 tuổi, chứ như tôi 44 tuổi rồi, sao mà làm năng suất như mấy em trẻ vậy được. Đành chịu, cứ đi hỏi từ ngày này qua ngày khác vậy thôi”.

Không tìm được việc cố định, chị làm mọi việc, ai kêu gì làm nấy miễn là có đồng ra đồng vào trang trải cuộc sống. Đợt Tết vừa qua, chị có nhận đóng gói quà Tết, công việc nặng nhọc đứng 12 tiếng nhưng người phụ nữ vẫn gắng gượng vì các con.

Anh Tâm chồng chị vốn là thợ hồ nhưng đợt dịch cũng ảnh hưởng nhiều vì ít công trình. Thời gian rơi vào thất nghiệp, anh chuyển qua làm “thợ đụng” nghĩa là ai kêu gì làm nấy miễn không phạm pháp và kiếm ra tiền nuôi vợ con.

“Ngày nào hai vợ chồng cũng hỏi khắp nơi xem có chỗ nào đang cần người làm không, được ngày nào hay ngày đó. Chứ giờ ai mà tuyển lao động trên 40 tuổi nữa, việc gì mình cũng làm được, cực khổ mấy mình cũng làm được nhưng mà không có việc để làm. Đêm đến lo tiền học cho con, tiền nhà trọ mà không sao chợp mắt được, chưa bao giờ thấy bế tắc, áp lực tiền bạc đến như vậy”.

Chia sẻ của anh Tâm khiến nhiều người chạnh lòng và có chút đồng cảm. Dịch bệnh bất ngờ xuất hiện kéo theo rất nhiều hệ lụy, ảnh hưởng tới “miếng cơm manh áo” của những người nghề nghiệp không ổn định. Bất kể là người giàu hay kẻ nghèo cũng đều bị “lao đao”. Các công ty không xuất được hàng nên sa thải, cắt bớt nhân sự và dĩ nhiên những nhân viên lớn tuổi thuộc diện cắt giảm cao nhất.

Đã 10 cái Tết trôi qua nhưng chị Thản chưa có cơ hội về quê của mình, còn quê chồng cũng đã 3 năm không về dù chỉ cách Sài Gòn tầm 100km. “Nhớ những cái Tết ở quê lắm, nhưng tiền đâu mà về. Ở lại đây cũng không sắm sửa gì, năm nào có tiền mới mua một hai gói bánh thắp nhang, vợ chồng con cái ăn. Nghĩ mà tủi thân muốn khóc, nhưng cuộc sống cứ vậy trôi qua thôi”, chị Thản sụt sùi nói về những cái Tết tha hương.

Anh Tâm cũng cho biết, cứ gần Tết là anh em họ hàng dưới quê gọi điện rủ về nhưng nghĩ cảnh tiền bạc hụt thiếu nên lại thôi. Mấy anh em có dịp lên Sài Gòn, tạt qua phòng trọ của vợ chồng anh xong là thở dài, rủ về quê tìm việc xem ra cuộc sống dễ thở hơn ở phố thị.

“Có nhà đất ở quê thì cũng ráng về rồi, giờ về lại đi ở nhờ nhà anh em ruột, sợ lúc vui không sao, lúc xích mích thì anh em to tiếng không hay. Em mình đó nhưng còn em dâu, rồi vợ con mình nữa. Giờ mình là anh lớn mình ra ngoài ráng bươn chải, tìm lối thoát cho mình, mà tìm hoài chưa thoát được. Về cũng không được, mà cứ thất nghiệp như thế này hoài chắc chết…”

Chia sẻ của anh Tâm có lẽ cũng là tình cảnh của nhiều người chọn bỏ quê lên phố với hy vọng cuộc sống khấm khá hơn. Tìm được việc thì may ra có thể đắp đổi qua ngày, chứ lúc thất nghiệp là khó lại chồng khó trong khi đâu phải ai cũng có đất, có nhà ở quê để về lại.

Biết được hoàn cảnh đặc biệt của gia đình anh Tâm chị Thản, hàng xóm xung quynh gần căn nhà trọ của anh chị thường nấu dư một chút đồ ăn và mang sang cho. Nhờ đó, hai người có thể bám trụ suốt 7 tháng thất nghiệp và lo cho các con ăn uống đủ đầy. Mỗi ngày, hai vợ chồng tiết kiệm bằng cách ăn rau nhưng vẫn ráng cho con ăn trứng hoặc chút thịt để có sức học.

Thời gian thì vẫn trôi không ngừng, dịch bệnh thì không biết khi nào mới hết, chỉ mong cho những hoàn cảnh như gia đình anh Tâm sẽ sớm tìm được một công việc ổn định hơn để lo cho gia đình và con cái.

Bình luận